Home

  • CHẬM LẠI ĐỂ TÌM BÌNH YÊN

    smIMG_0406
    NHỮNG NGÃ RẼ CUỘC SỐNG ĐƯỢC GỌI LÀ “DUYÊN” Đôi khi chỉ cần để trái tim mình đi theo đam mê, cuộc sống sẽ mang bạn tới những cái “duyên” bất ngờ. Ngồi trước mặt chị ở thời hiện tại, nhẹ nhàng và tươi tắn, tôi luôn cố mường tượng hình ảnh trước kia của một người phụ nữ thành đạt và bận rộn. Khi còn lao mình vào vòng quay của cuộc sống và công việc, chắc hẳn chị cũng không tưởng tượng được rằng có ngày mình sẽ ngồi bên khung cửa sổ giữa tiếng nhạc du dương của một quán cà phê đồ chay cùng một phòng tập yoga nhỏ nhắn ngay giữa lòng Hà Nội. Chị Nguyễn Thị Mai Hương, người sáng lập Om Hanoi Café & Yoga, tìm đến với yoga 5 năm trước như một liệu pháp thư giãn và giải toả tinh thần sau cuộc sống bận rộn. Sau 2 năm tập luyện, cuộc sống mang đến cho chị một ngã rẽ mới khi mở ra cơ hội tham gia khoá học dành cho giảng viên hướng dẫn yoga. Câu chuyện đến với yoga của chị bắt đầu giản dị, nhưng lại sớm trở thành niềm đam mê khi Zenith II được mở cửa tại Hà Nội và trở thành một trong những cái tên quen thuộc cho những người nước ngoài đang sinh sống tại đây. QUÁN CÀ PHÊ CỦA NHỮNG CÂU CHUYỆN ĐỜI Căn nhà cũ của bố mẹ nằm sâu trong ngõ một khu tập thể đã được chị sửa sang lại thành ước mơ nho nhỏ của mình, Om Hanoi, nơi mang lối sống và tinh thần của yoga: một phòng tập rộng rãi tại tầng 3 và một quán cà phê nhỏ nhắn, ấm cúng luôn thơm nức mùi hương đặc trưng của các loại sốt rau củ tại tầng 2 của căn nhà. “Om Hanoi không hẳn là một trung tâm yoga, hay một quán cà phê đồ chay đơn thuần. Chị muốn tạo nên một lối sống tổng hoà và một cộng đồng nơi những người đam mê yoga tìm đến như một liệu pháp giải tỏa tinh thần”.

    smIMG_0306

    Phòng tập yoga tại Om là một trong những nơi hiếm hoi tại Hà Nội được thiết kế theo trường phái Iyengar. Thiết kế tối giản với sàn gỗ và những hoa văn du mục, đây là nơi người tập tìm thấy cho mình những dụng cụ trợ giúp đơn giản dành cho cả những người mới bắt đầu. Từ căn phòng ngập tràn ánh sáng của một ngày cuối đông, chúng tôi lạc vào một nguồn năng lượng kỳ lạ, như sợi dây vô hình kết nối con người với nhau và với tự nhiên. Tôi bỗng nhận ra ý nghĩa đặc biệt của cái tên Om. Đó là âm thanh phát ra từ những người tập, là âm thanh kết nối giữa những người theo đuổi yoga và vũ trụ.

    smIMG_0267

    Sau mỗi buổi tập, người ta lười biếng thả mình xuống một trong những chiếc đệm êm ái của quán cà phê ở tầng 2. Hoặc thưởng thức một bữa ăn lành mạnh và xanh rì, hoặc kể cho nhau nghe đôi câu chuyện cuộc sống. Thảng hoặc, nằm lười biếng nghỉ ngơi trốn sự ồn ào của cuộc sống đô thị. Om Café không cầu kỳ trong trang trí. Không gian đơn giản ở mức tối đa tạo ra sự thư giãn nhẹ nhàng và dễ chịu. Những chiếc bàn to là sản phẩm của những tấm palette gỗ từ container cũ. Đi kèm là những chiếc ghế đệm lớn để ngồi, ngả lưng hay thậm chí tận hưởng một giấc ngủ ngắn sau giờ tập. Không gian nhỏ nhắn ngay liền kề với căn bếp mở vui vẻ nên luôn ngập tràn mùi hương dễ chịu của những loại sốt làm từ hạt đặc trưng cho các món chay phương Tây. Đến đây, cho dù là một kẻ “ngoại đạo”, bạn cũng sẽ không thể cưỡng lại sự quyến rũ của những chiếc đĩa đầy màu sắc và hương vị gốc từ tự nhiên.

    smIMG_0340

    Thực đơn đồ ăn chay tại Om Café là kết quả của niềm đam mê với lối sống lành mạnh và hàng loạt các phép thử từ các công thức cơ bản và những biến tấu thú vị. Điều quan trọng nhất trong lối ăn uống khoẻ mạnh này chính là việc giữ lại vị ngọt tự nhiên từ các loại nguyên liệu tươi trong ngày mà không phụ thuộc vào các loại gia vị công nghiệp. Sẽ có một chút bất ngờ khi bạn đang lướt qua những món ăn mang đậm chất trang trại phương Tây và bắt gặp những cái tên quen thuộc của phở, bún, nem cuốn kiểu Việt Nam với các loại rau củ quả ngọt ngào của miền nhiệt đới. Tại những chiếc bàn gỗ đơn giản của Om Café, người tập không chỉ thưởng thức một bữa ăn “xanh” sau mỗi buổi tập. Họ trò chuyện. Họ kết nối. Bởi mỗi người khi đến với yoga đều để tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống, họ mang trong mình những câu chuyện rất riêng. Từ Om, họ trở thành những người bạn có thể kết nối, chia sẻ và thấu hiểu lẫn nhau. SỐNG CHẬM Chúng tôi nói về yoga và sống chậm vào thời điểm cuộc sống ngoài kia đang bước vào những ngày bận rộn và hối hả nhất của năm. Phía bên trên cầu thang lát đá với hàng cây xanh là một thế giới tĩnh hoàn toàn tách biệt với bên ngoài. “Hầu hết mọi người bắt đầu đến với yoga để tìm lại sự cân bằng về tinh thần và cuộc sống. Và họ ở lại, theo đuổi lối sống này bởi những năng lượng tích cực nó mang lại về tinh thần.” Hơn cả một bộ môn tập luyện cải thiện sức khoẻ, yoga, với tất cả ý nghĩa bao hàm của mình, chính là một cách sống, bao gồm cả cách cư xử của con người, phong cách ăn uống lành mạnh cùng cách giải phóng cơ thể và tinh thần. Không phải ngẫu nhiên mà lối sống này “lôi kéo” được sự đam mê của hàng triệu người trên toàn thế giới. “Om chỉ đơn giản là một nơi kết nối những tâm hồn đam mê yoga tại Hà Nội, một góc nhỏ để chúng tôi chia sẻ về sự cân bằng trong cuộc sống”. Một cách không ngờ tới, lớp tập và quán cà phê trong con ngõ nhỏ này đã đón tiếp rất nhiều người bạn nước ngoài du lịch ngắn ngày tại Việt Nam. Cộng đồng nhỏ của các yogis (người tập yoga) dường như chưa từng tồn tại biên giới giữa các thành phố và quốc gia. Họ tìm đến nhau, giản dị và đơn thuần, để chia sẻ niềm đam mê và những câu chuyện cuộc sống của chính mình. Người phụ nữ ngồi trước mặt chúng tôi lúc này không chỉ mang vẻ đẹp thảnh thơi, tươi tắn của một cuộc sống nhẹ nhàng, mà còn toát ra thần thái của một người phụ nữ thành công và hiện đại. Can đảm lựa chọn theo đuổi niềm đam mê yoga với Zenith II, mà hiện tại là Om Hanoi, bỏ lại đằng sau một công việc thành công, hào nhoáng chính là can đảm lựa chọn cho mình những giá trị cuộc sống khác với quy chuẩn xã hội thông thường. Có lẽ nào, yoga chính là sự lan toả nguồn năng lượng tích cực, hay chính những con người yêu cuộc sống và công việc của mình đã lan truyền năng lượng tuyệt vời này. Bởi lẽ, chúng tôi đã tìm thấy sợi dây kết nối vô hình nhưng rất gần gũi với góc nhỏ giữa lòng Hà Nội này.

    smIMG_0402

    Xem thêm tại Facebook: Om Hanoi : Yoga & Cafe Bài viết: The Wanderlust Mushroom Ảnh: Bích Phương
  • Phú yên

    IMG_9554 copy 3
    Chuyến bay kéo dài chừng 45 phút. Không nên ngủ trong suốt 45 phút ấy. Hãy phóng tầm mắt ra khỏi khung cửa sổ nhỏ xíu, nhìn tầng mây mỏng như một lớp sương, giăng ngang màu xanh của biển, của núi. Bao nhiêu lần ra đi, trở về từ những vùng đất khác nhau, khung cảnh ấy đến giờ vẫn đẹp nhất trong tôi. Chúng tôi đến Phú Yên vào giữa tháng Hai, cũng là những ngày cuối cùng của năm cũ. Tôi hay đùa rằng ở đây người ta sống nhịp sống của thiên nhiên, biển cả. Ai nấy sáng thức giấc sớm, chờ đợi một ngày nắng đẹp, rồi túc tắc đi mua vài cành mai, cành quất chuẩn bị đón một cái Tết sum vầy. Chậm rãi và yên lành.

    IMG_9554 copy 2

    Đích đến nằm cách trung tâm thành phố Phú Yên khoảng 40km. Những bãi cát trắng phau. Phía xa là hàng cây líu ríu lá xanh. Hôm ấy trời nắng đẹp lắm, xanh lục trong trong, rồi phe phẩy một ít mây. Càng ra xa, con đường càng nhỏ, hơi dốc, và im lìm. Chúng tôi dừng chân ở Bãi Xép. Bờ biển dài chỉ độ 500m. Bãi đá bên trái trông như một rặng núi nhỏ, chân đá chạy ra biển. Sóng vỗ, tạo thành vô số bọt trắng trông đến là mê. Đi về phía Bắc của thành phố Tuy Hoà 20km là đầm Ô Loan. Từ đầm Ô Loan nhìn về phía Tây là những dãy đồi nhỏ san sát trùng điệp. Phía đông là mả Cao Biển, một ngọn đồi cát. Giữa đầm có hai tảng đá lớn chồng lên nhau gọi là hòn Chồng. Đến được đây thì nhất định phải ăn món sò huyết. Những quán ăn san sát nhau, không khó để kiếm được món đặc sản này, và các cửa hiệu bán thì không chênh lệch về độ ngon, tươi của sò. Nổi tiếng nhất ở Phú Yên chắc là Gành Đá Dĩa. Nhưng tôi mẩn mê bãi cỏ chạy dài sát bờ biển trước đó hơn. Từ bãi giữ xe đi thẳng ra phía biển, hẳn bạn sẽ đắm chìm trong cái nắng dịu, cỏ xanh và mặt biển trong veo, ì ùng sóng vỗ như tôi mà xem. Nếu có thời gian, bạn nên dành một ngày tiếp theo để đi về phía Nha Trang, đến Vũng Rô, đèo Cả và Ba Hồ. Vũng Rô là một vịnh nhỏ thuộc huyện Đông Hoà, tỉnh Phú Yên, giáp ranh giữa Phú Yên và Khánh Hoà. Từ đỉnh đèo Cả nhìn về phía Đông là màu xanh mê mải. Ngư dân ngồi ở mũi thuyền, gió và nắng phủ lên làn da rám nắng. Những sợi tóc cứ xô vào nhau xôn xao mãi.

    IMG_9000 5

    Tôi thì nhớ Phú Yên nhiều. Mà tôi tin là hẳn bạn cũng sẽ thế. Lâu lâu tôi cũng ước được ngồi nhìn sóng vỗ với anh Minh, em Triển. Hay nằm yên trên một tảng đá lớn giữa dòng thác chảy xiết, nghểnh cổ nhìn mấy tán cây, còn Anh và Dennis thì vừa nhảy ùm xuống bơi. Nằm yên thở ra vào nhẹ nhẹ, nghe mấy bạn Hàn, Nga xì xà xì xồ vài câu rồi suỵt nhau bảo im lặng, nghe chim hót kìa. Hay đứng ngắm hoàng hôn với Anh, Mike và Stef trên chuyến tàu cuối cùng về Sài Gòn của năm cũ. Tất cả những lúc ấy, chẳng ai nói với ai điều nào. Mà tôi biết, có nhiều điều người ta chỉ muốn chia sẻ cùng nhau trong im lặng. Cuộc sống cứ thế diễn ra. Và tôi, trong giấc ngủ, vẫn thấy mình lênh đênh trên biển.

    IMG_9000 3

    IMG_9000

    IMG_9554 copy 5

    Ảnh: Ánh Vy, Hoàng Sơn Bài viết : Ánh Vy
  • Trần Đường

    IMG_8267
    Đằng sau sự lộng lẫy của những trang phục thêu tay cầu kỳ là tâm huyết của các nghệ nhân thầm lặng. Họ ít khi nào đặt mình trong ánh hào quang mà ngày ngày tỉ mẩn bên những cây kim, sợi ruy băng, thổi hồn vào những mảnh vải đa sắc màu. Trần Đường là một cô gái như thế. Ít ai biết được những tà áo thêu tay tinh xảo làm mê đắm giới hâm mộ thời trang lại được sản xuất ở một căn nhà nhỏ khiêm nhường giữa lòng quận Tư bình dị. Chúng tôi đến với “xưởng thêu” của Đường, cũng chính là nơi cô ở vào một sáng Chủ nhật trong veo.

    DSC_0225

    Đường là một cô gái đa tài và dễ mến. Tốt nghiệp ngành Mỹ thuật Công nghiệp, đã từng có sáng tác văn học được xuất bản, hát cực kỳ thu hút nhưng cuối cùng, chính những đường kim mũi chỉ mới là điều níu chân cô lại. Bắt đầu từ những bản thêu nhỏ đăng trên Facebook, Đường nhận được nhiều đơn hàng hơn và giờ đây, cô có hàng tá đơn đặt hàng từ những nhà thiết kế thời trang hàng đầu thành phố. Ngắm nhìn Đường làm việc, chúng tôi không khỏi bồi hồi khi thấy một nét đẹp mang đầy bản sắc dân tộc được nâng niu, tái hiện rõ ràng. Đường nhận được nguồn cảm hứng sơ khởi và bất tận từ việc nhìn ngắm mẹ thêu mỗi ngày từ nhỏ. Có tận mắt thấy Đường làm việc, mới thêm trân quý những tác phẩm thêu vừa mộc mạc vừa quyến rũ vô cùng. Cùng tìm hiểu nhiều hơn về cô gái này qua bài phỏng vấn của T·pot với Đường nhé.

    IMG_8140

    Nghệ sĩ nào ảnh hưởng nhiều nhất đến Đường? Tại sao? Thật ra Đường luôn tự xem mình là một người bên lề. Tuy nhiên, có một lần, Đường tình cờ xem được một bức tranh trong bộ “Almond Blossoms” của danh họa Van Gogh, và đã hoàn toàn bị cuốn hút bởi cái màu đỏ rực ám ảnh, những cành cây khẳng khiu uốn lượn và những đóa hoa hạnh đào như được dát vàng. Bức tranh giống như một cái gai đâm vào Đường rồi cứ nằm mãi ở đó. Bây giờ nghĩ lại, hẳn vẻ mỹ lệ đó đã luôn thúc đẩy Đường. Ai là người ảnh hưởng nhiều nhất đến bạn? Mẹ là người ảnh hưởng nhiều nhất tới Đường. Có người bảo họ thích Đường thêu vì những bức thêu của Đường có đầy chất thơ. Họ không biết rằng đằng sau Đường luôn có mẹ hỗ trợ. Nếu như ví Đường là một cái cây thì hẳn mẹ đã nuôi dưỡng Đường bằng tất cả vốn thơ văn, nhạc họa, thời trang và phim ảnh của mẹ.

    IMG_7718

    Trong 3 năm nữa Đường tưởng tượng mình sẽ làm gì? Đường luôn cố gắng sống ở trong hiện tại, khi cần làm thì làm, khi cần vui thì vui. Cứ mỗi một ngày nhỏ mà vui vẻ thì mình lãi một ngày rồi. Còn những chuyện khác, khi đủ duyên, cái gì cần tới tự khắc nó sẽ tới. Ước mơ lớn nhất của bạn? Đường hy vọng mình kiếm đủ tiền để cho đi. Bạn sợ nhất điều gì? Đường sợ gây thất vọng cho người khác. Ví dụ như người ta muốn có một cái đầm đẹp để mặc đi tiệc hay đám cưới mà mình lại làm không đẹp, thì Đường cứ có cảm giác như mình đã phản bội họ vậy. Đường yêu thích công đoạn nào nhất mỗi khi làm nên một tác phẩm? Đường thích nhất công đoạn tìm tư liệu để thực hiện bản thêu. Lúc đó, Đường cứ như một đứa trẻ bị dụ khị bởi muôn ngàn kẹo bánh vậy.

    IMG_8258

    Nếu có một bạn trẻ muốn theo nghề thêu, Đường sẽ khuyên điều gì? Đường sẽ khuyên bạn ấy đến chợ Đại Quang Minh mua ruy băng vì giá chỗ đó bằng nửa mấy tiệm lẻ bên ngoài. Bài viết: Steph Huyền Bùi Ảnh: Huy Hoàng
  • Nhà Trên Cây

    000014
    Hồi nhỏ có bao giờ bạn trèo lên cây và ước được ở trên đó mãi chưa? Ngồi trên một cành vững chãi dựa vào thân cây nhìn chim sẻ ríu rít chuyền cành, nghe tiếng gió lùa qua tán lá xào xạc, đôi khi tôi ước ao cành cây đủ rộng để mình có thể an toàn nhoài người ra ngủ một giấc giữa trưa Hè. Lớn hơn chút nữa, được biết tới những ngôi nhà cây trên thế giới qua phim ảnh, sách báo, tôi đã ấp ủ phải được ở trên đó một lần. Và điều ước của cô bé năm nào giờ đã thành hiện thực, khi chúng tôi đứng giữa khu vườn rộng có tới tám ngôi nhà trên cây với đủ kích cỡ và độ cao khác nhau tại Rabeang Pasak Chiangmai Treehouse (Thái Lan).

    000015

    Thiết kế bởi Bullsiri (Lee) Suwannachin – một kiến trúc sư đã nghỉ hưu, ngôi nhà cây đầu tiên được xây dựng từ năm 2010 như một chốn nghỉ ngơi riêng cho gia đình. Phải tới năm 2012, nơi này mới trở thành một resort du lịch. Cách xa trung tâm thành phố Chiang Mai 70km, tưởng chừng tôi sẽ hơi ngại ngần vì đường xa, nhưng sau khi ngồi trong ô tô, nhìn ra những cánh đồng và đồi núi trải dài vô tận ở hai bên đường, chúng tôi chỉ tận hưởng những giây phút yên bình đó và hoàn toàn không có cảm giác nôn nóng. Bác lái xe thân thiện dừng lại ở một thác nước đặc biệt tên là “Sticky Waterfall” (thác dính) và nhận trông đồ đạc để chúng tôi chạy xuống đó chơi. Sở dĩ Sticky Waterfall được gọi với cái tên đặc biệt như vậy bởi vì kết cấu với nhiều tảng đá tròn dẹt chồng lên nhau, mặt đá có độ ma sát lớn, khi nước chảy mạnh, bạn vẫn có thể trèo lên từng bậc đá lên tới đỉnh thác một cách an toàn mà không sợ trơn trượt bởi rêu bám như những thác nước thường thấy khác. Sau hơn một tiếng đồng hồ “nghịch nước”, chúng tôi trở lại bãi đỗ xe và tiếp tục cuộc hành trình. Xe đi xuyên qua những khoảng rừng cao vút và đỗ lại tại sân trước của khu resort.

    000029 Chào đón chúng tôi với nụ cười tươi rói là Mink – người phụ trách tiếp nhận các vị khách. Cô dẫn chúng tôi tới thăm khu vườn và các nhà cây. Tất cả nhà cây đều được đóng hoàn toàn bằng gỗ, với thiết kế và trang trí khác nhau. Mỗi căn nhà có một tên gọi thú vị tuỳ vào địa điểm và chính loài cây nâng đỡ nó như “Jackfruit Cottage Treehouse” (Nhà Cây Mít), “Tamarind Cottage Treehouse” (Nhà Cây Me), “Bamboo Cottage Treehouse” (Nhà Cây Tre) và cả “Moon Cottage Treehouse” (Nhà Mặt Trăng)… Ngôi nhà cây của chúng tôi toạ lạc ở phía góc vườn, nơi có cây cầu gỗ nhỏ phía trước và một chếc xích đu gỗ dưới chân cầu thang. Mink dặn dò kĩ lưỡng: “Đừng để dép ở ngoài nhé, mấy chú chó trong nhà hay lên đây chơi lắm, chúng sẽ tha dép đi mất đấy!” Cô hỏi đi hỏi lại ý kiến của chúng tôi về ngôi nhà, nếu có gì không hài lòng cô sẽ đổi cho nhà mới ngay lập tức. Tôi thì đặc biệt thích chiếc giường thoải mái và phòng tắm rộng rãi không có mái che dưới tán me xanh mướt, ngẩng lên là có thể với tay tới một quả me chín. Vì là nhà trên cây nên phòng tắm, phòng đọc sách, phòng ngủ đều ở từng tán (tầng) cây từ thấp tới cao. Phòng ngủ luôn ở tầng cao nhất, và phòng tắm ở tầng thấp nhất. Người chủ cũng không lắp điều hoà cho nhà cây, một mặt vì những trở ngại khi lắp đặt, mặt khác vì phương châm sống gần gũi với thiên nhiên và có ý thức với môi trường quanh ta.

    000016 Mink hỏi chúng tôi có đói không, mặc dù đã qua giờ ăn trưa, nhưng sau một chặng đường khá dài và leo thác, thực sự hai đứa đã đói mềm. Bữa trưa muộn có cơm trắng với rau củ và thịt hầm nhừ, sốt cà ri, cô mang cho tôi một cốc sinh tố dâu tằm mát lịm. Người bạn đồng hành nói với tôi món ăn này giống y hệt như mẹ hay nấu cho anh hồi nhỏ, cảm giác được nếm hương vị của tuổi thơ giữa một nơi xa lạ thật yên ổn làm sao. Ở góc vườn có một con suối nhỏ, bạn có thể bơi hoặc ngồi đó thả chân xuống nước. Tôi thì thích thú phát hiện ra đủ các loại rau mọc tự nhiên và mấy chú gà lon ton kiếm mồi. Nơi này rất yên tĩnh, các ngôi nhà cây không ở sát nhau nên chúng tôi hoàn toàn có không gian riêng và cả một khoảnh vườn riêng nữa. Chiều xuống, hai đứa ra sân trước lấy xe đạp của khu nhà và đạp ra “sunset point” (nơi để ngắm hoàng hôn). Chỉ sau năm phút đạp xe, trước mắt chúng tôi là những ngọn núi hùng vĩ và thung lũng dưới nắng chiều. Tại đây cũng có một ngôi nhà cây đang được dựng lên, thật tuyệt vời khi có thể ở đó mỗi ngày ngắm hoàng hôn rực rỡ. Bữa tối bắt đầu từ khá sớm (6 giờ chiều), có lẽ những bữa ăn ngon là điều mà chúng tôi nhớ nhất ở nơi này.

    000025 Sau bảy giờ trời đã tối nhá nhem, “được” tách biệt khỏi công việc, emails, laptop… chúng tôi trở về nhà cây của mình, tìm mấy cuốn sách hay trên giá đọc cho nhau nghe. Trước khi đi ngủ, anh rủ tôi ra chiếc cầu gỗ nhỏ ngắm sao. Vì ngôi nhà cây này ở phía tối nhất của khu vườn, mở ra trước mắt chúng tôi là một bầu trời sao lấp lánh. Cả hai đều im lặng và chỉ ngắm sao thôi, đôi khi có cả tiếng côn trùng rỉ rả, có chú mèo chạy tới dụi đầu vào chân tôi đòi cưng nựng. Đó là đêm đầu tiên của tôi tại ngôi nhà đặc biệt này, và tôi thực sự cảm thấy yên ổn, hạnh phúc vì biết rằng có một vòng tay đang giữ cho đôi vai tôi không run vì sương xuống, và có bầu trời kia là ngôi nhà chung, để chúng tôi đi tới đâu vẫn được thấy trăng sao dẫn lối.♦

    000017

    Bài & ảnh: Kim Anh Đoàn www.chiangmaitreehouse.com

  • Indigo home

    IMG_6548
    Bạn biết không, nếu sống độc lập và xa nhà nhiều năm, phải thay đổi chỗ ở liên tục, một người bỗng sẽ có nhiều nơi gắn bó đến độ có thể coi đó là “nhà”. Nhà với tôi, hay cũng có thể với nhiều người khác, là gia đình nhỏ mà ta hằng yêu thương, là vùng quê nơi tuổi thơ ta sống cùng ông bà. Thế nhưng, đó cũng có thể là gian gác trọ chật hẹp nóng như đổ lửa giữa trời hè Sài Gòn luôn cho ta chỗ nghỉ, hay căn phòng của cô bạn nhường cho ta ở nhờ một đêm ở Hà Nội trong khi hai đứa vừa mới biết nhau…

    IMG_6453

    Tôi có thói quen hay lặng lẽ trốn khỏi thành phố, đến đâu đó yên tĩnh ở vài ngày. Mỗi lần xách ba lô đến một vùng đất nào đó, tôi đều để tâm quan sát và cảm nhận xem liệu đây có thể sẽ là nhà, là nơi mình sẽ sống trong nhiều năm tới hay không? Việc cứ nghĩ về một vùng quê yên ả, mường tượng về một ngôi nhà riêng không khỏi làm tôi thích thú cười một mình, cảm thấy phấn khích xen lẫn đắn đo khi mà danh sách ấy dần dài thêm sau mỗi chuyến đi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi Đà Lạt, mặc dù từ Sài Gòn chỉ mất hơn năm tiếng ngồi xe đò để tới đây, gần hơn rất nhiều so với những nơi tôi từng đặt chân đến. Tôi thường nghĩ rằng nơi ấy chỉ phù hợp với những cặp đôi đang yêu, mình tới đó chắc sẽ lủi thủi buồn chết mất. Ấy thế mà tôi lại lầm, bây giờ ngồi ngắm lại những tấm ảnh mình chụp, những con người gặp ở căn nhà nhỏ xinh ấy, lòng tôi lại không khỏi xúc động. Vậy là đã tôi phải lòng Đà Lạt, phải lòng một ngôi nhà tên Indigo mất rồi.

    IMG_6462 Lần đầu tiên đặt chân tới Đà Lạt, tôi không ngạc nhiên mấy bởi cảnh sắc không quá xa lạ với một người từng sinh ra và sống ở Tây Nguyên hơn mười tám năm. Bốn giờ sáng, trời còn se lạnh và tối đen, tôi tới thăm một người bạn thân đang ở Indigo gần một tháng. Nhà nằm lọt thỏm giữa một thung lũng đầy thông, con đường đất đỏ dẫn vào nhà băng qua một con dốc ngắn hơi cheo leo, hai bên xanh mướt những hàng hồng leo đang ra hoa, cúc dại nở trắng bên đường. Không có biển báo hiệu cho biết đây là một nhà trọ, hơi bất tiện nhưng tôi lại thấy thích thú. Để đến được nhà cần một chút khám phá, vả lại những thứ trên đường đi hoàn toàn xứng đáng chiêm ngưỡng cơ mà. Cứ hãy đi giữa rừng cây xanh mát đó, đến cuối đường sẽ là ngôi nhà gỗ ấm cúng đang đợi bạn.

    IMG_6544

    Indigo nghĩa là màu chàm, đặt chân vào đây rồi mới cảm nhận được tinh thần của màu sắc đó hiển hiện khắp mọi nơi. Những tấm rèm cửa, chiếc khăn trải bàn, những bộ drap bọc nệm lẫn bao gối, vỏ chăn đều được các bạn nhân viên tự làm và mang màu chàm dịu mát. Đến cả những cuộn len mà ngày ngày các bạn đan khăn cũng mang sắc xanh này. Ở đây mấy ngày tôi mới biết, mọi người ở Indigo đều là những người trẻ đến từ nhiều nơi, họ yêu thiên nhiên, yêu không khí trong lành và vùng đất cao nguyên, họ chán cuộc sống xô bồ nên cùng tới đây xây dựng nên một ngôi nhà, một căn bếp nhỏ. Indigo là nhà của họ, cũng là ngôi nhà luôn sẵn lòng chào đón những ai cảm thấy mỏi mệt trước áp lực công việc thường ngày và cần một nơi an trú. Ở Indigo là để học cách sống chậm lại, học cách yêu thiên nhiên, chia sẻ, lắng nghe và quan tâm tới người khác.

    IMG_6568 Cảm giác một sớm thức dậy không còn nặng đầu bởi những tiếng ồn ào xe cộ, những phiền muộn đêm trước mà chỉ còn lại tiếng chim hót xung quanh, tiếng gió thổi từ mặt hồ và lá thông reo, chợt thấy mọi thứ quanh mình dễ thương làm sao. Quên đi những hàng cột điện xám xịt, những tắc đường, kẹt xe, cãi vã… Buổi sáng ở nhà giờ đây chỉ là ngồi uống trà, đọc sách, chơi đùa với lũ mèo rồi nhìn qua cửa kính ngắm vạt thông xanh dưới nắng lấp lánh; buổi trưa ra vườn hái ít rau tự trồng, cùng nhau nấu một bữa cơm chay; buổi chiều xuống thung lũng tìm hoa dại về cắm rồi đến tối sẽ tản bước quanh những con dốc, hít thật sâu không khí trong lành thơm đẫm mùi cây cỏ. Tôi đã quên hẳn kế hoạch đi khám phá đâu đó thật xa mà dành phần lớn thời gian quanh quẩn ở đây để thấy mình như lại được ở cùng với ba mẹ và chị hai trong những ngày chưa phải xa nhà.

    IMG_6453

    Một nơi xa lạ, một vùng đất lần đầu đặt chân đến, những con người vừa mới quen đều có thể trở thành gia đình, thành ngôi nhà thân thương với bạn. Đâu nhất thiết nơi bạn sinh ra và lớn lên, sinh sống trong một thời gian dài mới được gọi là “nhà”. Tôi tin mọi thứ đều nằm ở cảm giác của bạn đối với nơi đó, những cảm giác không tên thật khó tả nhưng bạn luôn thấy thân quen và mong muốn thuộc về. “Nhà” là nơi luôn rộng cánh tay chào đón ta tìm tới mỗi khi mỏi mệt, và khi quay lại nơi đó nhiều lần trong đời, ta tự nhiên sẽ có một cụm từ thân thương hơn nữa, đó là “về nhà”. ♦ Bài & ảnh: Nguyễn Huy Hoàng facebook.com/INDIgohomegohome
  • Đu đủ muối chua cay (atchara)

    IMG_7685
    Ảnh: đức bùi Food styling: kim anh & Thuỳ Dương Công thức được thử nghiệm, sản xuất, chụp hình tại Kitchen Art Studio Nguyên liệu 1 quả đu đủ xanh (khoảng 500g đu đủ nạo sợi) 1 củ cà rốt, nạo sợi 1/2 quả ớt chuông, thái lát 1/2 củ hành tây, thái lát 1 nhánh gừng, thái lát 30g muối 1 thìa canh (tbsp) muối 1 thìa cà phê (tsp) hạt tiêu đen 3 nhánh tỏi, thái lát 200ml dấm trắng 200-300g đường 1 tbsp nho khô 1/2 quả ớt đỏ, thái lát Dụng cụ Dao nạo sợi Bát trộn Nồi nhỡ đế dày Lọ thuỷ tinh to có nắp đậy

    IMG_7708

    Cách làm Rửa sạch, gọt vỏ đu đủ. Bổ đôi dọc quả đu đủ. Dùng dao nạo sợi nhỏ. Cho đu đủ vào bát to, trộn đều với 30g muối. Bọc kín bát bằng màng bọc thực phẩm, để ngăn mát tủ lạnh qua đêm. Cho đu đủ ra rổ hoặc rây mắt nhỏ, xả nước lạnh. Vắt sạch nước. Cho đu đủ trở lại bát to. Để riêng. Nạo sợi cà rốt. Thái lát ớt chuông, hành tây, tỏi, gừng, sau đó trộn đều với đu đủ. Thêm nho khô và ớt thái lát. Rắc muối, tiêu. Dùng đũa dài gắp hỗn hợp rau củ vào các bình thủy tinh khô sạch. Nước trộn: Cho dấm, đường vào nồi đế dày, đun vừa sôi, tắt bếp, để nguội rồi đổ vào các bình rau củ. Đậy nắp kín và để tủ mát ít nhất một tuần trước khi dùng.
  • V-ORGANIC

    IMG_7723
    Bản thân mỗi chúng ta luôn tìm con đường của riêng mình, để khi bước trên con đường đó ta cảm nhận rõ giá trị lớn nhất của bản thân. Phải đến năm 30 tuổi, Nguyễn Thùy Linh – Ngừời sáng lập V-Organic mới thực sự tìm thấy được chính mình trên “con đường vị giác” với thực phẩm hữu cơ (organic food). Rời bỏ cuộc sống yên bình và công việc lương tốt ở Singapore, chị trở về nước sau khi hay tin bố mắc phải căn bệnh ung thư gan quái ác. Sau những ngày rối ren, làm mọi cách để chữa chạy cho bố, bệnh tình vẫn không mấy khả quan, chị trở nên bình tĩnh hơn và nhận ra than khóc cũng chẳng ích gì. Chị quyết cùng bố chiến đấu với căn bệnh nan y, và việc đầu tiên chị cần phải làm đó chính là không để bố tiếp thêm bất cứ loại hóa học nào vào người nữa, dù là nhỏ nhất.

    IMG_7655

      Hãy để cây cối được “hồn nhiên” Phải thú thật là tôi khá háo hức gặp chị, bởi những ngày cuối năm, các kênh báo đài liên tục tổng hợp về những phóng sự điều tra “thực phẩm bẩn” trong năm qua – thực phẩm nuôi trồng bằng hóa chất độc hại, xem xong ai cũng hoang mang về “cái chết từ từ”. Đa phần chúng ta đều biết, nhưng chỉ tặc lưỡi “thôi, tiêu thì vẫn dùng”, vậy mà người phụ nữ này chấp nhận khó khăn đi ngược dòng để chống lại điều đó. Tôi hỏi chị vì sao quyết đi con đường vất vả đến vậy, vì bố rõ ràng rồi, nhưng còn bởi trên hành trình tìm kiếm nguồn thực phẩm an toàn và tự nhiên, chị gặp nhiều câu chuyện của những người đồng cảnh với mình. Thực sự sợ hãi tình trạng “thực phẩm bẩn”, lo lắng cho chính con gái của chị và những người thân trong gia đình, chị quyết định sẽ tự tay mình sản xuất ra rau củ, cây trồng, vật nuôi “hồn nhiên” nhất. “Mọi người có thể dễ dàng nhìn thấy thực phẩm bẩn tràn lan, nhưng không ai có ý thức thay đổi điều này, chị muốn thay đổi vì chị đã trực tiếp nếm trải nỗi đau với người thân yêu nhất”.

    IMG_7609

    Chị tự mình tìm hiểu kiến thức nuôi trồng và bắt đầu trong trang trại nhỏ của một người thân. Ban đầu mọi thứ thật khó khăn, thứ nhất chị là tay ngang, thứ hai mọi thứ không đơn giản như việc thả hạt giống xuống là sẽ có quả ăn. Nuôi trồng thực phẩm hữu cơ tức là phải hạn chế sự can thiệp của con người ở mức tối đa, vì thế mà mất rất nhiều thời gian từ lúc gieo giống đến lúc thu hoạch. Còn chưa kể sâu bọ, thiên địch, rồi thời tiết cũng ảnh hưởng rất nhiều đến sự phát triển của cây. Thời gian đầu mới trồng, cây còi cọc, bị sâu hại rất nhiều, khi ra quả thì xấu xí xù xì… Giờ chị hiểu rõ công dụng của những chất hóa học kia đáng sợ ra sao, có thể làm cho củ quả “mỡ màng”, vật nuôi béo tốt đến thế nào. “Cũng như việc bạn ăn trái cây để hấp thụ vitamin từ từ với việc uống luôn vitamin cho nhanh vậy đó”.

    IMG_7532

    Sau thời gian đầu không mấy thuận lợi, chị rút ra thêm nhiều kinh nghiệm, chị trồng đan xen nhiều loại cây, để chúng tự bảo vệ nhau, tinh dầu, mùi hương của cây này sẽ giúp cả cây kia tránh được sâu bọ. Chị cũng không còn tiếc rẻ nhiều nữa, cây nào sống được thì sống, cây nào chết thì chết, cây chết sẽ trở thành phân xanh giúp cho đất thêm màu mỡ, từ đó làm tiền đề cho các cây tiếp theo, chị nhất định không can thiệp. Cuối cùng, chị cũng thành công với lứa rau củ đầu tiên, dù ít ỏi cả về hình thức lẫn số lượng.

    IMG_7587

    Hãy tin vào vị giác của mình Chị bảo mình có thể ngồi nói về cây cả ngày, tôi cũng có thể cảm nhận sự hân hoan trên gương mặt chị khi chia sẻ, tôi hiểu vì sao chị không nản lòng, chị đang làm việc mình thích, chúng ta luôn sống hạnh phúc khi được làm việc mình thích dù đầy thử thách. Những sản phẩm đó chưa đẹp mắt vậy thôi, nhưng ăn rất ngon, nhiều người hỏi chị làm thế nào để phân biệt được hữu cơ hay không hữu cơ, chị luôn nói rằng “Hãy tin vào vị giác của mình”.

    IMG_7571

    Trời cho con người chúng ta những giác quan tuyệt vời để cảm nhận cuộc sống. Nếu thị giác giúp nhìn ngắm hình dạng vạn vật, khứu giác giúp nhận thấy các phân tử mùi, thính giác giúp lấp đầy thế giới bằng tiếng động, xúc giác giúp cụ thể hóa tiếp xúc của chúng ta, thì vị giác là thứ duy nhất giúp thấy được sự tuyệt vời ẩn sâu trong những điều tự nhiên đó. Và vâng, tôi đồng ý với chị, vị giác của con người là tự nhiên, không lý nào lại không cảm nhận được tự nhiên một cách rõ ràng nhất. Chúng ta đôi khi không thể miêu tả được những cảm nhận đó, nhưng bản thân chúng ta tin chắc mình không sai.

    IMG_7645

    Dự án nhỏ, nhưng mọi thứ đều xuất phát từ trái tim! Để thực hiện V-Organic, không thể không kể đến những con người mà chị cho là “tia sáng” của mình, những con người cùng chung chí hướng, họ thực sự đồng cảm và thấu hiểu chị. Họ là những người nhỏ bé, làm những công việc nhỏ bé, thầm lặng, lương không cao nhưng lại mang ý nghĩa to lớn. Chị chia sẻ rằng mình chỉ có thể đồng hành với những người có giá trị với mình như vậy, bởi khi ấy chị mới có thể thỏa sức làm điều mình muốn và công việc chị làm mới đạt hiệu quả tốt nhất. V-Organic không đẩy mạnh việc kinh doanh, kinh doanh là cần thiết để duy trì nhưng chất lượng và giá thành quan trọng hơn. “Chỉ cần việc mình làm xuất phát từ trái tim thì mọi người sẽ tự tìm đến mình thôi”. Chị không muốn thực phẩm hữu cơ chỉ dành cho người giàu, vì ở nước ngoài, thực phẩm hữu cơ đắt gấp năm lần thực phẩm bình thường. Chị muốn ai ai cũng có thể sử dụng, miễn là họ có ý thức một mớ rau tốt cho sức khỏe dù đắt hơn bình thường vài nghìn. Đây là điều chị đang làm được!

    IMG_7613

    Tôi hỏi rằng chị có cảm thấy mình là một “cứu tinh” cho xã hội khi thời gian qua có quá nhiều thông tin “thực phẩm bẩn” gây hoang mang dư luận không, chị chỉ cười và bảo rằng V-Organic trước tiên là cứu tinh cho chính chị, giúp chị cân bằng trước mọi khó khăn trong cuộc sống, tìm thấy giá trị của mình và hơn cả, nó giúp chị tin rằng bố chị sẽ không phải tiếp nhận bất cứ loại hóa học độc hại nào nữa, con gái và gia đình chị an toàn. Còn khi V-Organic góp phần đẩy lùi “thực phẩm bẩn” chị cũng thấy vui vì dự án nhỏ – tâm ý nhỏ của mình có ích cho xã hội, một xã hội chỉ thật “khỏe” khi mọi con người sống trong đó đều khỏe mạnh. ♦ bài viết: Nam Thi ảnh: diều đơn V-Organic Lô 06 – 9A KCN Hoàng Mai, Hà Nội facebook.com/vorganic.vn
  • DUKA workshop

    duka 3
    Càng lớn, ta càng nhận thức rõ những bộn bề của cuộc sống xung quanh và cả trong tâm hồn mình. Có lẽ ai cũng đã ít nhất một lần mong được bé lại, trở về cái thời ngây ngô không phải lo nghĩ, hay tìm được một niềm đam mê giúp tĩnh tâm và thêm yêu cuộc sống. Tôi tình cờ biết đến buổi giới thiệu về Calligraphy – nghệ thuật thư pháp hiện đại cho người mới bắt đầu của Trang Kao, một cô gái đa tài và đầy nhiệt huyết. Cho đến bây giờ tôi vẫn nghĩ đó là một mối duyên vì đây không phải là lần đầu tôi biết đến Trang.

    duka 5

      Khi còn học năm cuối đại học, Trang đã từng được biết đến ở Việt Nam với dự án làm búp bê thu hút khá nhiều người quan tâm. Trang thực hiện dự án này không nhằm mục đích kinh doanh, mỗi con búp bê cô làm đều đại diện cho những người bạn của mình và đằng sau chúng ẩn chứa mỗi câu chuyện của riêng họ. Ban đầu, Trang làm chúng chỉ vì muốn khích lệ bạn bè mình vượt qua được những khó khăn và trắc trở trong cuộc sống, nhưng không ngờ dự án lại được quan tâm nhiều đến vậy. Tuy nhiên, dự án đã phải dừng lại do công việc của Trang sau khi tốt nghiệp. Thay vào đó trong suốt quãng thời gian làm việc tại Nhật Bản, Ấn Độ, Singapore và Hồng Kông, Trang được học và trải nghiệm nhiều thứ, để đến bây giờ khi về Việt Nam, cô lại bắt đầu và nuôi dưỡng niềm đam mê nghệ thuật bằng những thứ mới mẻ hơn. Workshop diễn ra tại Duka – căn phòng làm việc của Trang Kao, một nơi mà từ cách bài trí đến màu sắc đều làm bạn thấy dễ chịu và thích thú. Căn phòng nhỏ chỉ đủ kê một chiếc bàn sáu người ngồi, nhưng bạn vẫn có thể cảm nhận được sự thoáng đãng bởi hai chiếc cửa sổ lớn giúp nơi này luôn ngập ánh sáng. Những kệ đồ ở đây khiến bạn phải tò mò vì đầy ắp dụng cụ, vật dụng mà Trang làm việc mỗi ngày, và trên hết là những món đồ trang trí tự cô làm ra hoặc đang nghiên cứu.

    duka 2

    Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ chỉ đi để thỏa mãn lòng hiếu kì, nhưng khi đặt chân tới đây, nhất là tiếp xúc với bao dụng cụ mà mình sẽ dùng được bày ngay ngắn trên bàn thì tôi bất giác cảm thấy hứng thú và mong đợi hơn những gì đã hình dung. Từ giấy, chiếc bút nghiêng đến mực viết đều làm tôi háo hức bởi chúng khác hẳn với những thứ hay dùng hàng ngày và còn được Trang tự sản xuất riêng. Nghệ thuật thư pháp hiện đại nghiên cứu và trình diễn cách viết nhiều phông chữ nghệ thuật khác nhau, và quan trọng nhất là viết được nét thanh nét đậm sao cho chính xác. Để làm được điều đó, Trang hướng dẫn chúng tôi phương pháp chuyển động tay để quen với cách cầm bút và cách viết. Không khí rất thoải mái, vui vẻ. Lúc mới bắt đầu, chúng tôi ai cũng hào hứng tập luyện vì đã quên bẵng rằng chẳng có gì dễ dàng cả. Sau các nét cơ bản, Trang bắt đầu hướng dẫn chúng tôi viết chữ của một phông có sẵn, mỗi chữ gồm vài nét khác nhau mà chúng tôi đã tập trước đó. Về cơ bản, sự khác biệt của mỗi phông chữ sẽ nằm ở những chữ in hoa. Mặc dù đã làm quen với nét, nhưng tới lúc cần viết hoàn chỉnh một câu chữ thì lại không đơn giản chút nào. Sau một hai chữ đầu, chúng tôi bắt đầu gặp khó khăn. Không quen cầm bút, độ nghiêng, và cách nhấn nhá để tạo nét thanh nét đậm khiến một số học viên có phần mất kiên nhẫn. Lúc này mọi người mới nhận ra có rất nhiều vấn đề cần sửa, chẳng hạn như viết lệch, viết chưa nghiêng, chưa ra nét đậm, có khi mực còn lấm lem ra tay. Quả thật việc luyện viết chữ này đòi hỏi sự kiên nhẫn và tập trung cao, nhưng cũng vì vậy mà nó giúp chúng ta gạt bỏ được những ý niệm khác để toàn tâm toàn ý vào con chữ.

    duka 4

    Buổi học diễn ra lâu hơn dự định, nhưng tôi và những người khác đã thực sự hoà mình vào không khí và tinh thần của khoảng thời gian thú vị này. Cái cảm giác lần đầu được biết đến và làm quen với Calligraphy nhẹ nhàng lắm, hơn nữa lại rất cuốn hút bởi Trang hướng dẫn cho chúng tôi đúng theo như phương pháp mà cô tự học và tự trải nghiệm. Nếu yêu thích và luyện tập lâu, tôi nghĩ chúng ta sẽ rèn luyện được tính kiên nhẫn và học cách thư giãn trước những lo toan, căng thẳng mỗi ngày. Ngoài làm búp bê và viết thư pháp, Trang Kao còn có thể dệt vải, làm nước hoa, tự sản xuất những dụng cụ cho mình. Trong tương lai, cô sẽ tiếp tục phổ biến kiến thức của mình cho những ai quan tâm và có cùng niềm đam mê nghệ thuật. Hơn nữa, cô gái này còn mong muốn có thể tạo ra một cộng đồng mà ở đó mọi người sẽ cùng chia sẻ niềm đam mê với nhau và có thể hỗ trợ nhau trong cuộc sống.

    duka 1

    Khi đến Duka tôi chỉ muốn ôm mọi thứ về, từ những con búp bê, hoa khô đến giấy mực, thậm chí muốn được ở mãi trong căn phòng đó. Sau buổi học, không chỉ hiểu thêm về thư pháp hiện đại mà còn biết thêm về Trang, tôi cảm thấy trong cuộc sống còn nhiều điều thú vị mà mình phải được trải nghiệm. Hi vọng rằng Trang sẽ thực hiện được những dự định của mình và tìm được bạn đồng hành trên con đường đó. ♦ Xem thêm tại Facebook: Duka Workshops
  • THÊU NHỮNG ƯỚC MƠ

    OLYMPUS DIGITAL CAMERA
    Rất lâu rồi, tôi viết trên iPhone những gạch đầu dòng việc phải làm để vươn tới ước mơ được là một nghệ sĩ thêu chuyên nghiệp. Nhiều đêm, sau những giờ làm việc văn phòng căng thẳng với không gian thành phố chật hẹp, tôi lại giở cái ghi chú đó ra, thêm vào những ý tưởng mới… Và tôi nhớ từ bước 01 tới bước “DREAM COMES TRUE” có hẳn 17 bước đi dài. Khi ấy tôi nghĩ có lẽ phải 10, 20 năm nữa, khi tài chính tốt hơn, con gái lớn lên rồi, tôi mới có thể bắt đầu thực hiện chúng. Cách đây ba năm, bố Sĩ yêu quý của tôi, một hoạ sĩ, đã qua đời rất nhanh vì bị ung thư phổi. Thế là tôi thấy cuộc đời sao mà thật ngắn, khi nằm xuống chỉ còn hai điều quan trọng nhất: được sống một cuộc đời trọn vẹn để ra đi bình yên, và tình cảm từ những người ở lại. Tôi đã từ bỏ những nấc thăng tiến của cuộc sống văn phòng, bắt đầu Bước 01: Nghỉ việc. Chỉ bốn tháng sau, ở Paris, tôi chạm tới được ước mơ đầu tiên: tham dự một khoá học thêu tại trường Ecole Lesage danh giá, nơi những sáng tạo thêu phong cách Pháp đã đồng hành hàng chục năm nay với Chanel, Dior… và được cả thế giới thời trang ngưỡng mộ. Tôi tự bảo mình, vậy thì cứ mạnh mẽ lên, all it takes is the first step, hoá ra đường đến những ước mơ không hề quá khó khăn. Quả nhiên là những điều tốt đẹp đã liên tục tìm đến với tôi. Tôi cùng con gái chuyển về sống ở Hội An, bên bờ biển xanh mát lịm, và có một xưởng thêu nho nhỏ trong phố cổ đặt tên Meo Meo Atelier. MEO MEO ATELIER VÀ HÀNH TRÌNH THÊU Meo Meo Atelier là nơi tôi để cho niềm đam mê của mình được sống, và được chia sẻ với mọi người. Là nơi những sợi chỉ thêu có thể nhảy nhót trên khung vải. Xưởng có hai em gái lớn lên ven bờ sông Thu Bồn, từ bé chỉ biết bán cá ngoài chợ phố. May mắn làm sao các em cũng yêu thêu và học rất nhanh để cùng tôi làm những bức tranh với từng đường kim mũi chỉ. Nhưng bước chân tôi chưa dừng ở Meo Meo Atelier. Nghề thêu mà tôi yêu từ nhỏ đã đưa tôi đi khắp nơi, gặp nhiều người thú vị và cùng nhau chia sẻ đam mê. Sau vài bức tranh đầu tiên, tôi đã có một portfolio để thuyết phục hội đồng thiết kế Paris dành cho một học bổng thực tập về thêu trong năm 2015. Thế là lại lên đường.

    5

    Tha lâu đầy tổ, Meo Meo Atelier có nhiều thứ từ khắp thế giới, mỗi thứ mang một câu chuyện nho nhỏ hay dự định lơn lớn. Như một vài cuộn chỉ thêu tơ tằm Mexico được chị bạn làm nghệ thuật kim chỉ vải (textile artist) người Thụy Sĩ cho. Cái đê khâu bằng sứ mua ở bảo tàng Van Gogh Amsterdam, nhắc cho tôi sự khổ luyện và lao động nghiêm túc đằng sau những tác phẩm tưởng như bay bổng vui tươi. Rồi những chiếc kéo thêu, chiếc mạ vàng hình chim hạc bà ngoại giữ từ khi bảy tuổi học trường Đồng Khánh Hà Nội được các ma sơ dạy khâu vá, chiếc khác được làm tại một ngôi làng cổ chuyên làm kéo thêu tinh xảo và đẹp vô cùng tôi mua ở Paris. Vài cuộn vải hemp Sapa lẫn với vải hemp Nepal, lụa từ Siem Reap, vải linen đặc trưng châu u của Áo… Chỉ thêu là thứ quan trọng nhất, giống như họa sĩ phải có sẵn bảng màu đẹp. Lúc mới lập xưởng tôi phát hiện ở một làng nghề có kho chỉ đã bị “bỏ quên” hơn 10 năm với những tông màu rất đẹp, nên tôi khuân hết về. Tôi cũng sưu tầm và đặt mua chỉ ở các hãng nổi tiếng. Tất nhiên không thể không nhặt nhạnh mỗi chỗ một tí trong các chuyến đi, thỉnh thoảng lại thử nghiệm tự nhuộm chỉ. Tôi mong muốn làm được một bộ sưu tập chỉ thêu các màu nhuộm hoàn toàn từ chất màu tự nhiên của Việt Nam. Với tôi, thế giới nghệ thuật thêu vô cùng phong phú, khám phá nó là cả một con đường học hỏi thật dài. Tôi đang đi trên con đường đó.

    3

    Khi mới lập xưởng Meo Meo Atelier, tôi may mắn được người hàng xóm, một nhà thiết kế từ Paris nay đã về hưu, cho xem một tấm khăn thêu do nghệ nhân làng nghề Việt Nam làm từ hơn 20 năm trước để tham dự một triển lãm ở Pháp. Nét thêu vừa hồn hậu tự nhiên vừa sinh động đã thể hiện được vẻ đẹp rất tinh tế của phong cách dân gian, khiến cho tôi cảm động đến mê mẩn. Ngay lập tức tôi bắt đầu “chép” lại bức thêu, giống như thời sinh viên mĩ thuật đi chép vốn cổ vậy. Nhưng có những kĩ thuật không thể dễ dàng nhìn mà bắt chước được. Theo giới thiệu của bà bạn, tôi lần mò về làng thêu và may mắn tìm được người nghệ nhân năm ấy. Ông nay đã rất già, mắt kém không còn thêu nữa. Cả ngôi làng ven đô chuyển nghề khác ra tiền nhanh hơn, xe phóng ầm ầm, không tĩnh tâm ngồi cầm kim mà kiếm sống được. Những bản rập mẫu thêu trên giấy can vàng úa bị bỏ quên trên gác bếp. Ông nghệ nhân già, rất hạnh phúc khi có một người trẻ lặn lội tới hỏi về nghề, đã chỉ dạy rất tận tình rồi tặng cả lại cho tôi những mẫu thêu xưa đó. Những nét thêu hồn nhiên kiểu dân gian ngấm vào tôi rất nhanh. Khi có ý tưởng thêu một bức tranh kể chuyện (story telling embroidery), tôi đã phát triển phong cách đó thành cái riêng của mình. Những cảnh phố, cảnh người, những kỉ niệm thời bé… được biến thành nhân vật trong bố cục, cùng với motif dân gian mượn từ tranh thêu cổ, tạo thành một sự kết hợp độc đáo. Nhưng thật ra, tôi không muốn dừng lại hay định vị phong cách của mình là “cổ truyền”, mà còn đã, đang và sẽ khám phá phong cách thêu đa dạng nữa. Ở những nơi từng đi qua, tôi đều chăm chăm tìm tới những nghệ nhân như vậy. Con người họ toả ra một thứ chất liệu quý giá của trải nghiệm, của thời gian và của niềm đam mê với nghề thủ công đan lát thêu thùa, khiến một người trẻ như tôi chỉ biết yêu quý mà thấm hút lấy càng nhiều càng tốt. Tôi học được từ một bà cụ ở Anoya, đảo Crete cách móc ren tinh tế của vùng Địa Trung Hải (khiến cho cả làng thích thú vì một cô gái tóc đen da vàng ở đâu tới lại biết làm!). Tôi học được từ một đồng nghiệp người Paris cách thêu 2 mặt y hệt nhau của Maroc quê chồng bà, thêu mà như làm toán, khó nhưng vô cùng thú vị… Trên con đường đi lên vùng Tibet, ở độ cao 4.500 m hoang vu gió thốc, tôi đã vứt bao nhiêu là quần áo đi để lấy chỗ “thồ” về những sợi len lông bò tự nuôi, tự se bằng tay của một người đàn bà trong chiếc lều, mua về bao nhiêu là đồ thêu của họ để “học mót”.

    1

    Đi xa rồi lại về gần, những nghệ nhân như cụ Lê Văn Kinh ở Huế, anh Vũ Giỏi ở làng Đông Cứu chuyên thêu áo bào, hay những người H’Mong, người Thái tôi được sống cùng và cùng ngồi thêu bên nếp nhà sàn cho tới khi chiều xuống… luôn dạy cho tôi những điều tuyệt vời và truyền thêm bao nhiêu là cảm hứng. Sắp tới, tôi có dự định thực hiện một cuốn sách thêu về Hội An. Sách là câu chuyện kể về vùng đất này, là những góc nhìn đẹp đẽ trong cuộc sống của tôi từ khi chuyển về đây: những sáng sớm trong veo trong lòng phố cổ, những khu vườn xanh mát bên sông, hoa dại lao xao mọc ven cánh đồng trên con đường Bi đi học, đàn chim di cư bay qua vùng biển bay về phương Nam… Tôi sẽ đưa ra những mẫu thêu có thể ứng dụng được, những kĩ thuật đơn giản nhưng bằng khả năng sáng tạo của mỗi người có thể mang lại hiệu ứng thêu rất hay. Tôi tưởng tượng một cô gái du lịch Hội An một mình sẽ mua cuốn sách, ngồi thêu bên một ấm trà trong phố cổ, nhìn ngắm cuộc sống với một ánh mắt hiền hơn và cảm nhận câu chuyện Hội An của tôi. ♦

    2

    Xem thêm tại Facebook: Meo Meo Atelier
  • Bánh quy gừng

    banh quy gung 1
    Nguyên liệu (22 chiếc)
    • 125g bơ, để mềm ở nhiệt độ phòng
    • 130g đường nâu
    • 60ml syrup đường nâu (golden syrup)
    • 1 quả trứng, đánh tan
    • 320g bột mì
    • 1/2 thìa cà phê baking soda
    • 1 thìa canh bột gừng
    • 2 thìa cà phê bột quế
    Royal Icing trang trí:
    • 80g-90g đường bột
    • (icing sugar)
    • 1/2 lòng trắng trứng
    • 1/2 thìa cà phê nước
    • Cốt chanh
    • Màu thực phẩm
    Cách làm Dùng máy đánh trứng gắn phới bẹt đánh mượt mịn bơ và đường đến khi hỗn hợp chuyển màu trắng ngà, thêm syrup và trứng. Trộn đều. Rây bột mì, baking soda, bột gừng, bột quế vào hỗn hợp bơ. Trộn đều. Vét hết bột ra mặt phẳng sạch, rắc một chút bột áo. Dùng tay nhào nhẹ nhàng cho hỗn hợp vừa đồng nhất, mịn. Dàn mỏng hỗn hợp bột, bọc màng bọc thực phẩm và để ngăn đá khoảng 1 tiếng hoặc đến khi cứng lại. Bật lò nóng sẵn ở 180°C/160°C có quạt. Lót giấy nến vào khay nướng. Đặt miếng bột giữa 2 tấm giấy nến, cán mỏng 5mm. Dùng khuôn cắt cookies nhẹ nhàng cắt bột và đặt lên khay đã chuẩn bị. Các bánh quy cách nhau 2cm. Làm như vậy cho đến khi hết bột. Nướng mỗi lần 1 khay khoảng 15-20 phút hoặc đến khi sờ thấy cứng. Để bánh nguội 5 phút trên khay sau đó chuyển qua giá phơi bánh cho nguội hẳn. Royal icing Đường bột (icing sugar) rây kĩ cho hết vón cục. Đánh nhẹ lòng trắng trứng với nước cốt chanh cho quện đều. Tiếp tục cho dần đường vào hỗn hợp, đánh tốc độ trung bình cao đến khi được hỗn hợp hơi đặc lại thì dừng lại. Pha màu cho royal icing và cất vào hộp kín nếu cần. Nếu hỗn hợp đặc quá, cho thêm một lượng nhỏ nước (giọt) vào trộn cho hỗn hợp lỏng ra. Royal icing rất dễ khô nên cần trữ nơi kín gió. Dùng túi bắt bông kem và đui mảnh trang trí icing lên mặt bánh quy theo chủ đề Giáng sinh như cây thông Noel, găng tay, hay gingerbread man…

    banh quy gung 2

    Nguồn tham khảo: taste.com.au

0 Comments

Cancel